Quảng trường im phăng phắc, đến mức một chiếc kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, chỉ còn tiếng thở dốc kìm nén đan xen với nhịp tim đập thình thịch như trống chầu. Căng thẳng, kích động, khát khao, sợ hãi... đủ loại cảm xúc cuộn trào trong đôi mắt của những người trẻ tuổi.
Võ Kinh Lạn cảm nhận được máu trong người đang chảy rần rật. Cô nhìn sang chị gái Võ Chiêu bên cạnh, chỉ thấy sống lưng chị thẳng tắp như cây tùng, ánh mắt sáng rực như sao trời, dán chặt vào cánh cổng ánh sáng đang xoay tròn kia.
"Kỳ võ khảo lần này không phải để đào thải, mà là để tuyển chọn; không phải để tranh thắng thua, mà là để chứng đạo — chứng minh 'con đường cường giả' của chính các em!" Ánh mắt Võ Thiên Chiêu trở nên sâu thẳm, dường như xuyên qua đám đông trước mặt để nhìn về những bậc tiền bối trong dòng chảy thời gian, và nhìn cả vào tương lai mịt mờ phía trước: "Con đường tiến bước của nhân loại trong thời đại linh năng đã được thế hệ đi trước dùng máu và lửa khai phá một đoạn. Còn thế giới tương lai, cuối cùng cũng sẽ trao lại cho các em, cùng những thanh niên giống như các em."




